Click Like FB

Tìm kiếm


Post by: admin
19.08.2020 / 22:57
Cỡ chữ +A | =A | -A

Truyện: Buôn đồ người chết
Tác giả: Đạo Môn Lão Cửu
Dịch giả: hackem01


Ai cũng bảo người già sẽ thành tinh, nhưng thật ra đồ cổ có niên đại lớn cũng có khả năng “thành tinh” Ví dụ như vòng ngọc, tượng Phật, đao kiếm,…

Nếu có một ngày, bạn phát hiện trong nhà cứ xảy ra những việc lạ lùng, cứ đến đêm phòng khách hay phòng bếp thường có động tĩnh lạ lùng, có lẽ món đồ cổ nào đó bạn cát giữ trong nhà đang quấy phá đấy!

Trong nghề của chúng tôi, gọi mấy món này là Âm Vật.

Nếu trong nhà có Âm Vật, thường xuyên xảy ra chuyện xui xẻo, có khi mất luôn cả mạng sống nữa.

Nhưng nếu biết lợi dụng, có thể thăng quan tiến chức, gầy được nhân duyên, cho nên bất kể là quan lại hay quý nhân, danh môn vọng tộc đều có nhu cầu với đồ Âm Vật.

Mà đã có cầu tắc có thị trường để cung, vì thế nghề gọi là Thương nhân Âm Vật ra đời.

Nghe kể, ông nội từng đào được đôi mắt của con Hà Đồng, bán cho Viên Thế Khải, Viên Thế Khải từ quân phiệt trở thành hoàng đế.

Cha tôi bán thanh bảo kiếm mà Ngũ Tử Tư dùng để tự sát cho một diễn viên họ Triệu, tên Tướng Thanh, thực lực của vị diễn viên này vang danh cả nước, hot đến tận bây giờ.

Đến lứa tôi, thị trường Âm Vật còn khổng lồ hơn nữa, danh nhân mà tôi tiếp xúc dùng hai bàn tay còn đếm không xuể.

Chuyện tôi muốn kể tiếp sau đây là chuyện cũ của mình.

Năm 2000, lúc tôi tiếp nhận Cổ Đổng Điếm tổ truyền từ tay cha mình.

Mặt tiền cửa hàng này rất nhỏ, chỉ chiếm một góc nhỏ trong con phố đồ cổ này.

Bởi vì mới tiếp quản nên không có kinh nghiệm gì, cho nên việc làm ăn trong tay tôi không được khấm khá cho mấy, có khi còn ăn không đủ no.

Lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với Âm Vật, là trong khoảng thời gian tôi ăn không đủ no, ngủ không đủ ấm đó.

Gọi một bình rượu lâu năm, kêu một cân thịt bò, tôi ngồi ở trong quán nhỏ, nhìn đường cái vắng tênh, tôi rất hưởng thụ cảm giác này.

Nhà của chúng tôi không làm ăn như nhà khác, cách mở cửa cũng rất khác biệt, lúc mặt trời xuống núi mới là lúc tôi mở cửa buôn bán, quy củ này đã kéo dài ba đời rồi. Cho nên nhà chúng tôi ở phố đồ cổ cũng được người ta nể nang đôi phần, bởi vì không cùng người ta giành mối làm ăn đấy.

Lúc này, Lý Mặt Rỗ bộ dáng lén la lén lút chạy đến, trong lòng ngực còn ôm chặt một cái túi màu đen.

Lý Mặt Rỗ cũng là đồng nghiệp, cửa hàng ở tận cuối phố Tây.

“Này, Trương Gia Tiểu ca (xưng là cậu em họ Trương, gọi kiểu khách sáo), uống rượu hả” Lý Mặt Rỗ thấy tôi, vẻ mặt bỗng chốc thả lỏng, không chút khách khí ngồi xuống bên cạnh tôi.

Tôi học được từ cha cách xem mặt đoán ý rất hay, từ mấy động tác đơn giản của Lý Mặt Rỗ, tôi đã biết hắn đang gặp chuyện phiền phức gì lớn lắm đây.

Nếu không thì không thể nào đang lo lắng lại thấy tôi thì thả lỏng đôi chút thế được.

Bản lĩnh khác thì không dám, nhưng diễn sâu cho giống cao nhân tôi làm được.

Tôi hờ hững nói: “Lý Mặt Rỗ, tìm tôi có việc gì? Có việc thì nói thẳng”

Lý Mặt Rỗ bỗng khẩn trương lần nữa, trộm chạy đến cửa, đầu ngẩng lên nhìn quanh thấy không có ai, mới ra vẻ thần bí rất tức cười chạy đến đóng cửa lại.

Đến trước mặt tôi, đặt túi vải màu đen xuống trước mặt: “Trương Gia Tiểu ca, cái này đúng là rất tà môn, tốt nhất đừng chạm vào. Nhà tôi mà xảy ra chuyện đen đủi cũng bởi vì chạm trúng thứ này đây…”

Tôi có chút khẩn trương, Lý Mặt Rỗ có tiếng to gan trong vùng, có thể khiến hắn bị dọa thành như thế này chắc chắn không phải đồ vật bình thường.

Tôi nghiêm mặt nói: “Nhà anh xảy ra chuyện gì? Kể lại cho tôi từ đầu đến cuối đi”

Lý Mặt Rỗ thở dài, lúc này mới nói cho tôi biết lai lịch món Âm Vật này.

Chuyện là hàng năm Lý Mặt Rỗ thường đi khắp cả nước tìm kiếm bảo vật, gặp nông thôn sẽ dừng chân nhìn xem có kiếm được món đồ cổ nào đáng giá hay không.

Không ngờ, lúc hắn trở về quê nhà, giữa đường thuận tiện đã làm mấy mối buôn bán, trong đó bao gồm món Âm Vật trước mắt tôi: Một chiếc giày thêu.

Chiếc giày nhìn thì thấy ngay nét lịch sử in sâu trong đó, là kiểu dáng thời kỳ Mãn Thanh.

Bởi vì cửa hàng còn chưa mở cửa, nên Lý Mặt Rỗ để tạm chiếc giày thêu ở nhà.Mà những việc kỳ quái, cũng bắt đầu từ lúc này.

Vào ban đêm, Lý Mặt Rỗ thường cùng mấy anh em chiến hữu uống rượu, về đến nhà, hắn không thấy giày thêu đâu nữa, tìm từ phòng khách tìm xuống cũng không thấy.

Hắn còn nghĩ do say rượu nên trông gà hóa cuốc, quên mất chỗ để giày thêu ở đâu nên không để trong lòng chuyện này.

Nhưng mà đã quá nửa đêm, Lý Mặt Rỗ bỗng nghe mông lung tiếng người đi lại ở phòng khách, liền bò dậy từ giường ra phòng khách xem xét.

Phòng khách không bật đèn, ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào trông có vẻ rất đìu hiu, cô quạnh.

Theo ánh trăng, hắn thấy một bóng người, đang dọn dẹp vệ sinh ở phòng khách, giặt quần áo rồi rửa chén.

Lý Mặt Rỗ bước lên nhìn lại, phát hiện đó là con trai của mình, hai mắt mở to quạch, mắt cả buổi trời không nháy lấy một cái, vẻ mặt có vẻ khủng bố.

Vợ Lý Mặt Rỗ chết sớm, hắn

1 2 3...190 »

Từ khóa: [Truyện dịch] Buôn đồ người chết
loading...

5 Chủ đề ngẫu nhiên
  1. Share code create sitemap cho JohnCMS chuẩn 176 lượt xem
  2. Hồi kí Cấp 3 - Anh và Em 1481 lượt xem
  3. Part 1: Hướng dẫn SEO toàn tập cho newbie 818 lượt xem
  4. [Truyện đời thường] Cỗ giỗ 1294 lượt xem
  5. Share mod johncms auto rút gọn link bằng bit.ly 120 lượt xem
Last search: semalt.com, NRO Java TĐLT, nro 183 java, nro 183,